Mẹ – Người anh hùng trong lòng tôi
Tôi luôn tin rằng, mỗi người đều có một "ngọn hải đăng" trong đời mình – một người mà chỉ cần nghĩ đến thôi là đủ để mình muốn cố gắng hơn mỗi ngày. Với tôi, ngọn hải đăng đó chính là mẹ. Không phải vì mẹ từng làm điều gì quá lớn lao, mà chính bởi những điều nhỏ bé mẹ âm thầm làm mỗi ngày – những câu chuyện giản dị nhưng chứa đựng sức mạnh phi thường, đã dạy tôi cách sống, cách yêu thương và cách đứng vững giữa cuộc đời.
Tôi sinh ra đời không trong tiếng khóc vỡ òa của một ngày bình yên, mà là giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Mẹ tôi bị xuất huyết nặng sau khi sinh, máu chảy không ngừng khiến cả gia đình hoảng loạn. Bố tôi thì đứng ngoài phòng chờ với đôi tay run rẩy. Khi mọi người đang lo sợ điều tồi tệ nhất có thể xảy ra, thì mẹ vẫn kiên cường chống chọi. Như thể mẹ quyết không cho phép mình gục ngã, vì một sinh linh bé nhỏ vừa chào đời đang cần mẹ hơn bao giờ hết. Cuối cùng, mẹ đã vượt qua. Câu chuyện đó được kể lại nhiều lần trong gia đình tôi, như một lời nhắc nhở rằng: tôi đến với thế giới này không dễ dàng và tình yêu đầu tiên tôi nhận được, là tình yêu mẹ dành cho tôi bằng cả tính mạng mình. Sau khi nghe xong câu chuyện đó thật sự tôi cảm thấy thương mẹ rất nhiều.
Tôi là con út trong gia đình có ba chị em, hai chị gái và tôi là con trai duy nhất. Chúng tôi lớn lên trong một mái nhà không dư dả gì, nhưng chưa bao giờ thiếu tình thương. Dù cuộc sống khó khăn, bố mẹ vẫn luôn giữ vững một điều: “Các con phải được đi học, phải có con chữ để đỡ vất vả sau này.” Tôi vẫn nhớ hình ảnh mẹ với đôi mắt mờ dần vì căn bệnh đau mắt kéo dài nhưng vẫn đang cố gắng đi làm kiếm thêm tiền học cho chúng tôi. Bố thì làm lụng đủ nghề, bất kể nắng mưa. Không ai trong chúng tôi bị bỏ lại phía sau – cả ba chị em đều được học hết đại học. Mỗi lần nhìn lại, tôi thấm thía rằng, điều quý giá nhất bố mẹ cho chúng tôi không phải là tài sản, mà là cơ hội và niềm tin rằng dù nghèo đến đâu, con cái vẫn có thể lớn lên trong đủ đầy yêu thương và hy vọng.
Đây là lúc mình đi làm thêm về muộn không nghe máy được để tận 1h sáng mẹ nhắn tin
Còn đây là mẹ mình nhắn nhầm "Ok" thành "Ko" 😆
Lời cuối cùng, con chỉ muốn nói rằng: Con rất yêu mẹ. Cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con, đã đánh đổi cả sức khỏe và những năm tháng vất vả chỉ để con được lớn lên đủ đầy. Cảm ơn mẹ vì đã luôn âm thầm bên con, truyền cảm hứng cho con bằng chính cuộc đời giản dị nhưng đầy nghị lực của mẹ. Mẹ không chỉ là người sinh thành, mà còn là người thầy đầu tiên, người bạn đồng hành âm thầm trong từng bước con đi. Con biết mình không thể nào đền đáp hết những gì mẹ đã hy sinh, nhưng con hứa sẽ sống tử tế, sống tốt như cách mẹ đã dạy con bằng chính cuộc đời của mẹ.